“Yêu mến kẻ thù” là cốt thiết của đạo Kitô giáo
Có một thứ tình mà ai cũng muốn
có, đó là tình yêu. Nhưng có một thứ yêu mà ai dám sống cũng đều
phải trả một giá đắt đỏ, đó là “lòng
yêu kẻ thù”.
Ở bình diện đạo lý,
lòng yêu ấy là điểm độc sáng của Tin mừng; là niềm tự hào của
người Kitô hữu; là hướng phấn đấu của người muốn sống thánh thiện. Nhưng
ở bình diện thực tiễn, lòng yêu ấy lại là giáo án khó
“nuốt” của người muốn sống Tin mừng; là bài toán khó giải của
người muốn làm muôn đệ Đức Giêsu hoặc là bài học dễ quên của người
tập sống nhân đức.
Người chưa gặp hoặc chưa sống lòng
yêu ấy có thể nói về nó một cách say mê nhưng người đã gặp hoặc đã
sống lòng yêu ấy mới cảm nhận được nỗi đắng cay ê chề của nó.
“Về lý thuyết, nó là chiều cao dịu ngọt của
lòng nhân ái nhưng trên thực tế, nó lại là vực sâu cay đắng, cay đến
nỗi có người nghĩ rằng tình yêu ấy chỉ dành cho những bậc thánh
nhân chứ người phàm hoặc người bình thường thì làm sao chịu được”
(ĐGM Giuse Vũ Duy thống).
“Về lý thuyết, nó là chiều cao ngút ngàn
của sự thánh thiện nhưng trong thực hành, nó lại là hố thẳm đắng
chát, đắng đến độ có người cho rằng tình yêu ấy chỉ có ở đời sau
chứ đời này xem ra không thể” (ĐGM Giuse Vũ Duy Thống).
Nhưng chỉ sống ở đời này, người ta
mới cần được mặt trời và mặt trăng chiếu sáng; chứ ở đời sau,
người ta lại không cần được mặt trăng và mặt trời chỉ đường. Thế mà
ở đời này, Thiên Chúa “đã cho mặt trời của Người mọc lên soi
sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công
chính cũng như kẻ bất chính” (Mt 5,45) nên việc chúng ta phải “yêu
kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi mình” như lời
Đức Giêsu dạy lại là một bổn phận bắt buộc nếu chúng ta muốn nên
hoàn thiện, mặc dù đây có thể là một bổn phận nghịch thường nhưng
chắc chắn không là nghịch lý. Và chúng ta có thể nêu lên sự nghịch
thường của bổn phận ấy trong ba đặc tính sau:
1.
Về
mức biên độ
Bổn phận “yêu kẻ thù và cầu nguyện
cho những kẻ ngược đãi mình” bao giờ cũng vượt quá ranh giới
biên độ của luật công bình hay sự sòng phẳng. Theo đó, yêu người mình
thương; yêu người mình thích là dấu hiệu trái tim còn khởi động và
còn hoạt động. Nhưng sự khởi động và hoạt động này nhiều khi rất
khó hiểu, vì “khi mở ra thì bao la ngàn trùng. Nhưng khi khép lại thì
vô cùng chật hẹp. Khi thao thức thì vô cùng nhanh nhạy, chỉ một
thoáng nhìn, chỉ một âm thanh mơ hồ cũng đủ làm xao xuyến, rộn ràng.
Nhưng khi ngủ yên thì vô cùng chai cứng, chậm chạp, dù có đập vào
mắt, dù có hét vào tai, người ta vẫn cứ lạnh lùng, dững dưng” [1].
Cứ theo nhịp này, người ta sẽ khó
có khoảng trống cho tình yêu kẻ thù, vì trái tim khi ấy đã được bao
bọc bởi lẽ công bình hay luật đồng điệu hoặc tương xứng. Nhưng khi
Đức Giêsu xuất hiện, Ngài đã làm bung vỡ vỏ bọc đó để giải phóng
trái tim nhân loại và đưa trái tim ấy vào quỹ đạo nhịp đập của trái
tim Ngài. Từ đây, trái tim nhân loại không còn đập theo hai nhịp của
“ơn oán” nữa mà chỉ còn đập theo một nhịp duy nhất là nhịp “tình
yêu”. Đó là nhịp của tình yêu phổ quát chẵng từ ai và không xếp
loại bạn thù. Đó là nhịp đập của tình yêu không để cho sự sòng
phẳng của “ân oán” chi phối mà là do Tin mừng hướng dẫn. Bởi đó,
bổn phận yêu kẻ thù phải được liên kết với việc cầu nguyện cho mình
và cho họ, vì chúng ta không thể yêu
họ chỉ bằng tình yêu của chúng ta mà còn phải yêu họ bằng tình yêu
của Thiên Chúa. (Do đó)
2.
Xét về mặt thực hành
Bổn phận “yêu kẻ thù và cầu nguyện
cho những kẻ ngược đãi mình” bao giờ cũng phải vượt quá khuôn
khổ của nghệ thuật ứng xử hay giao tiếp. Theo đó, trong nghệ thuật
xử thế, người ta có thể khuyên dạy nhau rằng: “yêu ai thì cũng phải
biết cái xấu ở người ấy và ghét ai thì cũng nên biết cái tốt ở
nơi họ”. Tích cực hơn, người ta có thể đọc được lời dạy của Đức
Phật là: “lấy oán báo oán, oán oán chập chùng; lấy đức báo oán,
oán oán tiêu tan”.
Thế là trong nghệ thuật xử thế,
người ta chủ trương cố gắng tìm cách tôn cái đức, cái đẹp và xua
cái oán, cái xấu. Nhưng người ta sẽ nhanh chóng nhận ra rằng mình
không dễ loại trừ được thù oán.
Như vậy, dựa theo khuôn khổ của
nghệ thuật ứng xử hoặc “thuật đắc nhân tâm”, người ta
vẫn có thể thi hành được bổn phận “yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những
kẻ ngược đãi mình”.(vì thế)
3.
Xét
về mặt bản chất
Bổn phận “yêu kẻ thù và cầu nguyện
cho những kẻ ngược đãi mình” chính là phương thế duy nhất cốt
thiết của người Kitô giáo nhằm giúp người ta đạt đến sự thánh
thiện. Theo đó, đây không phải là bổn phận lận đận mà là sự thân
cận thánh thiện. Đây không phải là một bổn phận cay đắng mà là sự
“thay trắng” tâm hồn. Đây cũng không phải là một bổn phận làm vắng
niềm vui mà là sự trui rèn nhân đức. Bởi đó, dẫu thuật xử thế không
đặt tên và luật công bình không nhắc đến nhưng bổn phận này vẫn có
thật trong giới luật yêu thương của Đức Giêsu. Đồng thời cũng chính
Ngài đã mở ra hướng thánh thiện được quy chiếu vào trong tình yêu
của Thiên Chúa, khi Ngài mời gọi mọi người “hãy nên hoàn thiện, như Cha
anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5,48).
Với sự quy chiếu này, người ta sẽ
không “yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đã mình” để
chỉ được hòa giải mà còn vì tình yêu Chúa, khi thấy Chúa Cha đã cho
nắng, cho mưa đổ xuống trên cả người lành, kẻ dữ; còn Chúa Giêsu đã
không những tha thứ cho kẻ giết mình mà còn muốn bênh đỡ và cầu
nguyện cho họ rằng: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không
biết việc họ làm” (Lc 23,34); trong khi Chúa Thánh Thần lại là
Đấng Thánh Hóa và là tác giả của mọi công trình canh tân đổi mới
trong tâm hồn con người.
Đây chính là nguồn sống của những
tình yêu đặc biệt dành cho những “kẻ thù nghịch” và cũng là
thước đo chiều dài của đường hoàn thiện nơi mỗi người chúng ta. Ai
trong chúng ta cũng có và cũng là “thù nghịch” của người khác,
tùy mức độ ít nhiều, nếu chúng ta hiểu bóng dáng của những thù
nghịch ấy là sự bất đồng, bất hợp, bất tương, bất xứng hoặc là sự
bất hòa, bất hiếu, bất công, bất thuận. Khi chúng ta hiểu ra được “yêu
kẻ thù” và bản chất của những thù nghịch ấy, chúng ta mới
thấy được điểm sáng của Tin mừng, và là điểm cốt thiết của đạo
Kitô giáo. Vậy đâu chính là điểm cốt thiết đó?
4.
Điểm
cốt thiết của đạo Kitô giáo
“yêu mến kẻ thù và cầu nguyện
cho kẻ ngược đãi mình” đây chính là điểm
cốt thiết và là điều khác hẳn với mọi tha thứ bên ngoài của trần
gian này.
Tại
sao vậy? Thưa vì, ngày xưa luật dạy: “mắt đền mắt,
răng đền răng”.
Trong xã hội hôm nay cung không khác
người xưa: “ăn miếng trả miếng”
Nhưng, khi Chúa Giêsu đến Ngài dạy:
từ nay, phải khác đi, là không được báo thù, nếu đánh má bên trái
thì đưa luôn má bên phải. Và điều đó là dấu chỉ của con cái Cha trên
trời: Quả thật! Nước Thiên Chúa có đó, và người tin sống được như
thế. Từ đó, sẽ kéo đến những thái độ thực tiễn: Một sự dửng dưng
đối với kẻ thù đã là tang chứng của việc mình không yêu mến.
Chỉ
có yêu mến, một lòng yêu mến thật trong lòng mới có thể diệt bỏ
được sự hận thù.
Ta nên hiểu, hận thù và ghen nghét
ở đây chính là một thứ vi khuẩn gặm nhấm con tim làm thối rữa nội
tại của con người.
Và việc chữa lành là chúng ta
phải tức khắc khao khát sự cứu rỗi: “Vậy
nếu ngươi dâng của lễ nơi Bàn thờ, và ở đó nhớ ra anh em có điều
bất bình với ngươi, ngươi hãy đặt của lễ đó trước Bàn thờ, mà đi
làm hòa với anh em ngươi trước đã, rồi bây giờ hãy đến mà dâng lễ
vật của ngươi” (Mt 5,23-24).
Qua
đó,
chúng ta hiểu, kẻ thù, nhờ mầu nhiệm Chúa Kitô có mặt, mà được
diễn ra như người đồng loại của tôi, mời gọi lòng yêu mến của tôi;
và trong mức độ người đó càng hại tôi, thì càng đòi hỏi tôi phải lo
đến phần phúc cứu rỗi của họ, họ như thể trong lâm nguy vậy (thiêng
liêng): ai càng làm hại mình thì như thể người đó càng trong khốn
khổ thiêng liêng thật, và càng là lời kêu cứu để lòng mến của Thiên
Chúa xuống trên họ qua lòng yêu mến của mình.
Ai làm như thế, người đó nên công
chính!
Tóm lại: Yêu thương là bác ái – bác ái là Tin Mừng – Tin Mừng là
Chúa Giêsu – mà Chúa Giêsu dạy ta qua Tin Mừng của Ngài là phải yêu thương kẻ
thù! Ngài nói nếu các con chỉ yêu thương những người vừa ý các con, thì các con
hơn kẻ không Kitô giáo được cái gì.
Kết luận
Khi mời gọi
chúng ta “hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi mình”
(Mt 5,44); để chúng ta được nên hoàn thiện, Đức Giêsu đã chứng
thực với chúng ta rằng Chúa Cha yêu thương mọi con cái Ngài, dù đó
là những người con đáng thưởng hay đáng trách. Nhưng chúng ta cũng
biết rõ rằng bổ phận phải sống yêu thương đối với chúng ta thật khó
khăn biết bao, đặc biệt khi phải thể hiện sự yêu thương và kính trọng
với những người chúng ta không hợp, không thích.
Xuyên qua đó,
cho chúng ta thấy được “yêu mến kẻ thù” nó mang tính thần
học sâu sắc. Sâu sắc ở chổ là phải tha thứ tận đáy lòng. Đây
cũng là điều tiên quyết để chúng ta được Chúa tha thứ. Báo thù bất
kỳ dưới hình thức nào tự bản chất là phản lại mạc khải về tấm
lòng của Thiên Chúa mà chúng ta đã đón nhận.
Dấu chỉ để
tha thứ là “cầu nguyện cho họ”. Phải hiểu cầu nguyện như là khát
vọng, mong mỏi kéo cái phúc của Thiên Chúa trên đời của họ, phúc
cứu rỗi và sự lành trong cuộc sống.
Vậy chúng ta
cùng cố gắng phấn đấu và xin Chúa giúp chúng ta chu toàn tốt bổn
phận yêu thương đặc biệt này.
TG: Thủy
Trại Lau
0 nhận xét:
Đăng nhận xét