Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013 | By: Trần Thủy

NHỚ BÂNG KHUÂNG

NHỚ BÂNG KHUÂNG

Bao năm trôi dạt sống tha phương
Nỗi lòng tấc dạ nhớ quê hương
Ngày đó lệ rơi người ở lại
Buổi nào khăn gói kẻ lên đường
Nẻo xưa nay hẳn rêu tràn lối
Nơi cũ dường như cỏ kín mương
Nhớ lại thời gian bâng khuâng đó

Ngỡ ra chốn ấy có người thương.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét